Có cánh hoa nào không tàn
Có giấc mơ nào không tan
Hát để tâm tư vén màn
Thả mình xuôi với mây ngàn
Lòng mình vẫn chưa ngăn nắp
Nhìn lại buồn vui tháng năm
Một đời này ta sẽ có mấy lần mười năm

Mười năm: Hành trình gieo hạt
Mười năm – có khi là giấc mộng dài cũng có khi chỉ là cái chớp mắt, thắm thoát trôi qua kẽ tay, trôi qua kiếp người. Như trong câu hát của ca sĩ Ngọc Linh, hoa rồi cũng tàn, mơ thì cũng tan, điều còn lại trong mỗi chúng ta sau hành trình mười năm có lẽ chính là những kỉ niệm đầy vơi.
Với mái trường mang tên cố thủ tướng Võ Văn Kiệt này, mười năm không chỉ là một con số mà hơn thế nữa nó còn là một cơ hội để mỗi chúng ta không chỉ nhìn lại những thành tựu về cơ sở vật chất hay những con số ấn tượng về thành tích học tập, mà còn là khoảnh khắc để tri ân những “người giữ lửa” thầm lặng – người thầy, người cô kính. Và với Tổ Ngữ văn, mười năm trôi qua chính là một hành trình không dài không ngắn vừa đủ để ươm mầm kết hạt yêu thương. Nếu các môn khoa học mang đến kiến thức về thế giới vật chất, thì Ngữ văn lại là dòng chảy mềm mại, nuôi dưỡng thế giới tinh thần, bồi đắp nhân cách và truyền cảm hứng sống đẹp. Trong suốt một thập kỷ, Tổ Ngữ văn đã bền bỉ thực hiện sứ mệnh cao quý ấy, trở thành “bản giao hưởng” của cảm xúc và tri thức, kiến tạo nên chiều sâu văn hóa cho mái trường mang tên vị anh hùng dân tộc.
Những lời chia sẻ này là lời yêu thương chân thành, là cảm nhận sâu sắc về hành trình mười năm của một tập thể đặc biệt: nơi sự dịu dàng, tinh tế của những người phụ nữ làm nên hồn cốt, và sự vững chãi của người đàn ông duy nhất tạo nên điểm tựa.
Khởi đầu với bốn viên gạch vững chãi
Mọi hành trình vĩ đại đều bắt đầu từ những bước chân đầu tiên, và Tổ Ngữ văn THPT Võ Văn Kiệt cũng không ngoại lệ. Những ngày đầu trường mới thành lập, Tổ chỉ vỏn vẹn 4 thành viên – 3 nữ và 1 nam. Đây là những “viên gạch đầu tiên” không chỉ đặt nền móng cho chuyên môn, mà còn định hình nên tinh thần của Tổ.
Giai đoạn khởi lập luôn chất chứa muôn vàn khó khăn: từ việc xây dựng chương trình giảng dạy, tài liệu tham khảo, cho đến việc định hướng phương pháp tiếp cận mới mẻ phù hợp với học sinh vùng đất mới. Với số lượng thành viên ít ỏi, gánh nặng công việc được chia đều trên vai mỗi người. Ba cô giáo tiên phong, bằng sự tỉ mỉ, kiên nhẫn và lòng yêu nghề vô bờ bến, đã thổi hồn vào từng trang sách, biến những lớp học sơ khai thành nơi neo đậu của cảm xúc và trí tuệ. Người thầy giáo nam duy nhất trong những ngày ấy, với vai trò là trụ cột chuyên môn và tinh thần, đã mang đến sự cân bằng cần thiết, là tiếng nói khách quan và là động lực mạnh mẽ để Tổ vượt qua những thách thức ban đầu. Bốn con người ấy, với sự đồng lòng và nhiệt huyết, đã thắp lên ngọn lửa Văn học đầu tiên, kiên cường gìn giữ và lan tỏa nó cho thế hệ sau.
Sức mạnh của tập thể: Sự dịu dàng và vững chãi
Sau mười năm, có những người đến, có những người rời đi và trân quý hơn cả những người ở lại, Tổ Ngữ văn đã phát triển và lớn mạnh, trở thành một tập thể “thập toàn thập mỹ” với 10 thành viên, gồm 9 nữ và 1 nam. Sự phát triển về số lượng không chỉ đơn thuần là sự gia tăng nhân lực, mà còn là sự phong phú về kinh nghiệm và sự đa dạng trong phong cách giảng dạy.

Với 9 cô giáo, Tổ Ngữ văn là nơi hội tụ của sự tinh tế, mềm mại và giàu cảm xúc. Sự nhạy cảm đặc trưng của phái nữ giúp các cô dễ dàng thấu hiểu tâm lý học trò, biến những áng văn chương khô khan thành những bài học cuộc sống sinh động. Các cô không chỉ truyền đạt kiến thức, mà còn là người bạn đồng hành, người lắng nghe và người chữa lành cho tâm hồn tuổi mới lớn. Lớp học Ngữ văn, dưới sự dẫn dắt của các cô, là nơi học sinh được phép khóc cùng Kiều, cười với Trạng Quỳnh, và chiêm nghiệm về thân phận con người qua tác phẩm của Nam Cao.
Trong tập thể 9 nữ, sự hiện diện của người thầy giáo nam duy nhất càng trở nên nổi bật và quý giá. Anh không chỉ là điểm tựa về chuyên môn mà còn là người giữ nhịp và cân bằng cảm xúc của cả Tổ. Anh là hiện thân của sự logic, của tư duy phản biện sắc bén cần có trong việc phân tích tác phẩm, bổ sung hoàn hảo cho sự bay bổng, trữ tình của các đồng nghiệp nữ. Hình ảnh “chú lính chì” kiên cường này không chỉ là niềm tự hào của học sinh nam, mà còn là biểu tượng cho sự hài hòa, cho thấy Ngữ văn không chỉ là cảm xúc mà còn là sự chặt chẽ, lý trí. Tập thể 10 con người, với cấu trúc độc đáo này, đã tạo nên một sức mạnh tổng hợp, kết hợp nhuần nhuyễn giữa “chân” (lý trí) và “thiện” (tình cảm), giữa “mỹ” (văn chương) và “thực” (cuộc sống).
Sứ mệnh của người gieo hạt tâm hồn
Sứ mệnh của Tổ Ngữ văn không chỉ dừng lại ở việc giúp học sinh đạt điểm cao trong các kỳ thi. Quan trọng hơn, họ là những người gieo hạt tâm hồn. Trong thời đại công nghệ số và thông tin bùng nổ, khi con người dễ dàng bị cuốn vào thế giới ảo, Tổ Ngữ văn đã kéo học sinh trở lại với những giá trị cốt lõi: lòng trắc ẩn, sự nhân ái, tình yêu quê hương đất nước và khả năng tự vấn bản thân.
Mỗi bài giảng là một chuyến du hành vượt thời gian và không gian: từ chiến trường bi tráng trong thơ ca kháng chiến, đến làng quê nghèo đói của những năm 45. Từ giấc mơ cổ tích với ông Bụt, cô tiên, đến hiện thực trụi trần của những “nỗi buồn chiến tranh”. Thông qua các hoạt động ngoại khóa, các cuộc thi kể chuyện, làm phim ngắn về tác phẩm, hay những buổi thảo luận văn học, Tổ đã biến môn Văn thành một trải nghiệm sống động, đa chiều, biến những chữ nghĩa lạnh lùng trên trang giấy cũng trở nên tơ mềm quấn quýt thân người.

Kết quả của mười năm miệt mài gieo trồng ấy không chỉ là những giải thưởng học sinh giỏi cấp thành phố, giải thưởng nghiên cứu khoa học, giải thưởng Olympic hay những cánh cổng đại học rộng cửa đón chào mà là hàng ngàn tâm hồn được soi rọi, hàng triệu trái tim yêu được chắp cánh bay cao. Đó là khi một học sinh biết cúi xuống nhìn người vô gia cư, biết yêu thương cha mẹ hơn sau khi học “Chiếc thuyền ngoài xa,” hay biết giữ gìn tiếng Việt sau khi phân tích thơ ca hiện đại. Tổ Ngữ văn đã dạy học sinh cách đọc sách, cách viết văn, nhưng quan trọng hơn, họ đã dạy học sinh cách viết rõ ràng, nâng niu cho hai chữ CON NGƯỜI.
Thay lời kết: Ngọn lửa văn chương vĩnh cửu
Mười năm là một dấu mốc quan trọng, đánh dấu sự trưởng thành của một ngôi trường và sự vững mạnh của một tập thể. Tổ Ngữ văn THPT Võ Văn Kiệt đã hoàn thành xuất sắc sứ mệnh của mình: kiến tạo và bảo tồn vẻ đẹp tâm hồn. Từ 4 thành viên ban đầu với một người thầy nam kiên định, đến tập thể 10 người giàu sức sống và tâm huyết ngày hôm nay, họ đã chứng minh rằng Văn học không bao giờ là cũ, mà luôn là nguồn năng lượng tái sinh mạnh mẽ nhất.
Xin được gửi lời tri ân sâu sắc và lời chúc tốt đẹp nhất đến tất cả các thành viên của Tổ Ngữ văn THPT Võ Văn Kiệt. Chúc các thầy cô tiếp tục giữ vững ngọn lửa văn chương, để mỗi thế hệ học sinh bước ra từ mái trường này đều mang theo không chỉ kiến thức, mà còn cả một tâm hồn giàu đẹp, nhân văn – vốn quý giá nhất mà các thầy cô đã vun đắp.
Cô Huỳnh Ngọc Trâm Anh
Giáo viên Tổ Ngữ văn – Trường THPT Võ Văn Kiệt
Dấu ấn 10 năm:
-
Tổ Giáo dục Kinh tế và Pháp luật: Mười năm – hành trình gieo mầm tâm hồn và tri thức
-
Tổ Tiếng Anh: Tự tin nói Tiếng Anh, kết nối tri thức toàn cầu
-
Ngôi trường THPT Võ Văn Kiệt: Dấu ấn 10 năm “Hình thành – Vươn tầm – Tiên phong”
-
Tổ Lịch sử: Đoàn kết, tâm huyết và phát triển
-
Cô Huỳnh Ngọc Trâm Anh: Tổ Ngữ văn Trường THPT Võ Văn Kiệt – Mười năm giữ lửa tâm hồn