Khi ta ở, chỉ là nơi đất ở
Khi ta đi, đất đã hoá tâm hồn!
(Trích Tiếng hát con tàu – Chế Lan Viên)
Rời mảnh đất miền Trung nắng gió, mang theo hai mươi năm ký ức để xuôi về phương Nam, tôi may mắn được nhân duyên đưa bước tới mảnh đất Sài Gòn phồn hoa – nơi có ngôi trường mang tên cố Thủ tướng Võ Văn Kiệt, để rồi từ đó, một mối lương duyên bắt đầu. Ngày ấy, tôi chỉ nghĩ đây là một “nơi đất ở”, một điểm dừng chân mới trên hành trình sự nghiệp. Tôi nào hay, chính “mảnh đất” với ngôi trường non trẻ này đã hóa thành “tâm hồn” tôi lúc nào không biết.
Ký ức về buổi đầu gặp gỡ vẫn vẹn nguyên như một thước phim quay chậm: là cảm giác lạ lẫm, bỡ ngỡ, một chút lo lắng xen lẫn niềm bâng khuâng; là niềm hân hoan dạo bước dưới ánh nắng tháng Tám rót mật vàng ươm lên khoảng sân rộng thênh thang; là khoảnh khắc tim tôi xuyến xao khi bắt gặp dòng chữ thiêng liêng: “Thành phố soi thấy tương lai rất sáng trên vầng trán các em” – lời nhắn nhủ của cố Thủ tướng – tựa như một lời hiệu triệu, một ánh mắt giao cảm đầu tiên. Tất cả đã neo vào lòng tôi một tình yêu không lời hẹn trước!
Và cứ thế, tình yêu ấy lớn dần, đơm hoa từ những ấm áp của mái nhà chung Tổ Ngữ văn, kết trái từ những lứa học trò thân thương. Tám năm tôi gắn bó cũng là tám năm chứng kiến trường mình vươn mình mạnh mẽ, để hôm nay, trong niềm hân hoan mừng ngày ngôi trường tròn một thập kỷ thành lập, tôi nhận ra mảnh đất này đã thực sự hóa thành tâm hồn…

Ngôi nhà chung mang tên “Tổ Ngữ văn”
Người thắp lửa – Thầy Trịnh Văn Khoát – đầu tàu của Tổ Ngữ văn
Trong đại gia đình Tổ Ngữ văn, thầy Trịnh Văn Khoát – giáo viên nam duy nhất giữa những bông hoa xinh đẹp của tổ – là người thầy mà tôi vừa kính trọng, vừa yêu mến, tự hào!
Với bản lĩnh vững vàng, sự cương trực và tấm lòng tận tụy vì học trò, thầy đã dìu dắt biết bao thế hệ học sinh đi đến đỉnh cao tri thức. Những giải thưởng thầy và trò nhận được, những lớp học trò báo tin đỗ đạt vào các ngôi trường lớn, không chỉ là một con số ấn tượng mà ở đó cho chúng ta nhìn thấy ở thầy bao nỗ lực không ngừng nghỉ, ngọn đuốc thắp sáng tri thức cho học trò luôn cháy hết mình! Ở thầy còn hiện diện một người “rèn người, dạy chữ” chân chính – rắn rỏi trong tư duy, đằm sâu trong cảm xúc, luôn truyền cho học trò tình yêu với văn chương và lòng trung thực trong cuộc sống.
Bông hoa xinh đẹp, tài năng – Cô Phạm Thị Thu Trang – Tổ phó Tổ Ngữ văn
Nếu thầy Khoát là ngọn lửa bền bỉ thì cô Phạm Thị Thu Trang là làn gió mới của tổ – dịu dàng, xinh đẹp, thông minh và nhanh nhạy.
Xuất thân là học sinh chuyên Văn trường chuyên Lê Hồng Phong, Nam Định, cô từng là thủ khoa đầu vào kỳ thi tuyển giáo viên toàn Thành phố Hồ Chí Minh – một dấu mốc rực rỡ mà ai cũng ngưỡng mộ. Ở cô Thu Trang có sự tinh tế thông minh của người yêu chữ, có sự đam mê của người trẻ luôn khát khao sáng tạo. Mỗi tiết dạy của cô là một bản giao hưởng của ngôn từ, nơi học trò được lắng nghe, được cảm, được sống trong cái đẹp của văn chương. Cô là người gieo niềm tin và cảm hứng cho bao thế hệ!
Những cánh chim cùng bay
Tổ Ngữ văn của Trường THPT Võ Văn Kiệt là sự hòa quyện của nhiều thế hệ.
Bên cạnh thầy Khoát và cô Thu Trang, còn có những gương mặt thân thương, tràn đầy nhân tâm:
- Cô Vương Thanh Phương: Đồng nghiệp năng nổ, giàu tâm huyết, từng giữ vai trò tổ trưởng Ngữ văn.
- Cô Huỳnh Ngọc Trâm Anh: Một trong những “viên gạch đầu tiên” đặt nền móng cho tổ Văn; mỗi giờ dạy của cô là một hành trình sáng tạo.
- Những gương mặt trẻ như Cô Thu Uyên, Cô Diệm, Cô Uyên Nhi, Cô Hương: Thế hệ tiếp nối đầy nhiệt huyết, góp phần xây dựng các CLB “Văn học”, “Khắc nhập” – nơi học sinh nuôi dưỡng và thăng hoa đam mê.
Mỗi thành viên là một nốt nhạc, cùng tạo nên bản hòa ca của chữ – của người – của những yêu thương. Họ dệt nên bức tranh Tổ Ngữ văn đầy màu sắc: có sự chững chạc, có nét tươi trẻ và trên hết là tình yêu nghề cháy bỏng.
Mối duyên của chữ và người
Mười năm – một hành trình chưa dài nhưng đủ để suy ngẫm, để nhìn lại chính mình. Tôi biết ơn mối lương duyên đẹp đẽ đã đưa tôi đến với Tổ Ngữ văn; biết ơn những đồng nghiệp tài hoa, nhiệt huyết để tôi soi chiếu và nỗ lực mỗi ngày.
Và biết ơn ngôi trường mang tên người Thủ tướng tài ba – nơi cho tôi bến đỗ bình yên giữa dòng đời. Tôi yêu Tổ Ngữ văn như yêu một mùa hoa, yêu từng câu chữ, từng nụ cười trong gió. Yêu ngôi trường Võ Văn Kiệt – nơi mối lương duyên đời tôi bắt đầu – và sẽ chẳng bao giờ phai!
Cô Hồ Thị Tuyến
Giáo viên Tổ Ngữ văn – Trường THPT Võ Văn Kiệt
Dấu ấn 10 năm:
-
Cô Ngô Thị Diệm: Năm năm giao duyên và thiên chức dệt nên con người
-
Tổ hành chính văn phòng: Mười năm – Một chặng đường tự hào mang tên người “Thắp lửa”
-
Tổ Lịch sử: Đoàn kết, tâm huyết và phát triển
-
Từ sự sống đến sáng tạo: Dấu ấn rực rỡ của Tổ Sinh học – Công nghệ – Nghệ thuật
-
Tổ Ngữ văn: Nhật nguyệt thiên thu quang nhân mục, văn chương vạn cổ rạng nhân tâm